Trong tình yêu, im lặng không phải là vàng mà chính là liều thuốc độc kết liễu những tháng năm hạnh phúc

09:42:20 15/05/2018

Nói với nhau nhiều thêm một hai câu, thậm chí là nặng lời với nhau thêm vài lần, có lẽ cũng còn hơn những khoảng lặng ngột ngạt này.



Gửi chồng cũ,

Em đang viết những dòng này trong hối hận, chính xác là hối hận. Em không biết giờ đây anh có cùng thứ cảm giác đó hay không, thế nhưng nếu thời gian quay trở lại và chúng ta sống khác đi, có lẽ kết cục đau lòng này đã chẳng đến.

Em không ngoại tình, anh chẳng ăn vụng. Em yêu quý mẹ chồng, bà cũng chẳng ghét con dâu. Gia đình chúng mình chẳng gặp biến cố gì quá lớn. Em với anh cũng chẳng cãi nhau được lấy một trận cho "ra trò". Thế mà, chúng mình cùng nhau kí vào đơn ly hôn. Một cuộc ly hôn không nước mắt nhưng rất nhiều đau đớn.


Nếu chúng mình cãi nhau một trận thật lớn, thì sao nhỉ? (Ảnh minh họa)

Em nhớ đó là khoảng thời gian cả 2 đứa đều đang bận rộn với sự nghiệp của mình. Chúng ta về nhà và chỉ nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của nhau, mệt mỏi đến cái nỗi chẳng cần biết đến mệt mỏi của người khác nữa. Hôm nay anh có gì không vui, em gặp chuyện gì khó chịu, anh chẳng kể, em chẳng hay, chúng ta chẳng biết và cũng chẳng quan tâm.

Đôi khi là những lời trách móc bực mình mà chúng ta tưởng rằng đó là những hờn giận như ngày còn yêu rồi bỏ qua và không giải quyết nó một cách dứt điểm. Chúng ta mệt đến cái mức chẳng cả buồn cãi nhau. Anh sống thế nào cũng được, em sống ra sao cũng tốt, chúng ta không còn cần nhau làm chỗ dựa nữa, cuộc sống khiến hai ta đứng bên lề cuộc hôn nhân của chính bản thân mình.

Em nhớ là đã có một lần chúng ta rất gay gắt với nhau, thế nhưng em lại ước khi đó cả 2 đừng quá lý trí đến như vậy. Bởi sau cuộc cãi nhau đó, vợ chồng mình lại bình tâm lại, im lặng và bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh kéo dài suốt nhiều ngày.