Bạo lực học đường ngày càng gia tăng và nghiêm trọng

16:04:23 11/06/2019

Thời gian gần đây, số các vụ bạo lực học đường diễn ra ngày càng nhiều và mức độ nghiêm trọng ngày càng gia tăng. Làm thế nào để phòng tránh bạo lực học đường là câu hỏi nhức nhối không chỉ của những người làm công tác quản lý trẻ em và trường học mà là nỗi lo canh cánh trong lòng của biết bao phụ huynh và học sinh.



 
Những con số đáng báo động
 
Theo báo cáo của liên bộ GD-ĐT và Công an, từ năm 2011 đến năm 2018, có đến hơn 18.000 vụ vi phạm pháp luật, bạo lực học đường với đối tượng liên quan là cán bộ, giáo viên, học sinh, sinh viên; hơn 11.000 vụ đánh nhau gây thương tích, hơn 200 vụ xâm hại tình dục, 900 vụ uy hiếp tinh thần. Đáng nói, trong số này, gần 10.000 vụ diễn ra trong trường học. 
 
Theo một thống kê khác của Bộ Công an, trong hai năm 2017 - 2018, toàn quốc xảy ra 3.139 vụ bạo lực, xâm hại trẻ em với 3.221 trẻ em bị bạo lực, xâm hại, riêng 3 tháng đầu năm 2019 đã xử lý 310 vụ bạo lực, xâm hại trẻ em với 325 trẻ em bị bạo lực, xâm hại. Đây là những trường hợp bị phát hiện, xử lý theo quy định của Bộ luật Hình sự, còn nhiều trường hợp không tố cáo hoặc chưa được phát hiện mà chúng ta không biết. 
 
Bạo lực học đường không chỉ là chuyện học sinh đánh nhau trong và ngoài trường học mà thầy cô giáo có hành vi bạo lực đối với học sinh, trẻ em cũng ngày càng nhiều gây bức xúc dư luận xã hội. Có thể kể tới một số vụ điển hình như vụ trẻ em tại Trường Mầm non Mầm Xanh (TP.HCM) và cơ sở Mẹ Mười (TP. Đà Nẵng) bị bạo lực; trẻ em tại Trường Mầm non Hoa Bách Hợp (tỉnh Long An) bị bảo mẫu nhồi nhét thức ăn, liên tục đánh vào đầu; học sinh trường một trường tiểu học tại  tỉnh Quảng Bình bị cô giáo chủ nhiệm bạo lực dẫn đến “chấn động sọ não” phải nhập viện điều trị; cô giáo tại một trường trung học cơ sở của TP. Bà Rịa, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu đánh 22 em học sinh lớp 8; một nữ sinh lớp 9 tại Trường THCS Phù Ủng (huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên) bị nhóm 5 em nữ sinh khác lột quần áo, đánh đấm liên tiếp vào vùng mặt phải nhập viện để điều trị; một nữ sinh tại Trường THPT Tử Đà, tỉnh Phú Thọ bị 4 bạn cùng lớp đánh hội đồng dẫn đến chấn thương tâm lý, không thể nói chuyện được; cô giáo coi thi ở Trường Tiểu học Quán Toan (TP. Hải Phòng) đánh liên tiếp vào đầu nhiều em học sinh trong giờ kiểm tra khiến một em phải nhập viện… 
 
Bạo lực học đường không chỉ là nỗi khiếp sợ của các em học sinh, mà còn là nỗi lo canh cánh các bậc cha mẹ và những người chăm sóc trẻ. Tuy nhiên, bạn sẽ vô cùng ngạc nhiên nếu biết rằng bạo lực học đường đôi khi đến từ chính gia đình.

Bạo lực học đường - nỗi lo của nhiều phụ huynh và học sinh. Ảnh minh họa
 
Nguyên nhân gây ra bạo lực học đường
 
Bạo lực học đường diễn ra trong trường học hoặc phía ngoài cổng trường, nhưng nguyên nhân sâu xa lại bắt nguồn từ chính gia đình và do ảnh hưởng của môi trường sống xung quanh trẻ. Những đứa trẻ thích gây bạo lực thường là những đứa trẻ đã từng phải chịu bạo lực từ chính cha mẹ, người thân của mình hoặc từ những đứa trẻ khác. Vì đã từng bị bạo hành, nên một số trẻ sẵn sàng trút giận lên kẻ yếu hơn mình khi có cơ hội.
 
Chưa có điều tra nào về gia đình của những giáo viên, bảo mẫu đã từng gây ra bạo lực đối với trẻ em và học sinh, nhưng rất có thể, những người này cũng từng sống trong những gia đình có hành vi bạo lực nên họ cho rằng giáo dục bằng các biện pháp bạo lực là điều được chấp nhận.
 
Giáo dục trường học tại Việt Nam nặng về kiến thức và thành tích, chưa chú trọng việc giáo dục nhân cách và kỹ năng sống cho trẻ em, trẻ dễ bị bạn bè lôi kéo vào các nhóm bạo lực. Mặt khác, cuộc sống thực dụng chạy theo đồng tiền khiến một bộ phận giáo viên không còn tâm huyết với nghề, không thực sự yêu trẻ, sẵn sàng bạo lực nếu trẻ không nghe lời.
 
Tuy nhiên, bạo lực học đường gia tăng không chỉ do sự thiếu hiểu biết của một bộ phận cha mẹ, giáo viên và học sinh mà còn do ảnh hưởng của các loại văn hóa phẩm không lành mạnh. Việc trẻ em thường xuyên xem/chơi các bộ phim/game đánh đấm, giết chóc, chơi các trò chơi bạo lực như gươm, súng đạn nhựa..., hoặc tận mắt chứng kiến các vụ bạo lực cũng ảnh hưởng không nhỏ tới việc hành xử và lối sống của trẻ.
 
Sự phát triển của mạng xã hội với nhiều hội nhóm bạo lực, các clip đánh nhau được phát tán nhan nhản trên mạng với những lời bình luận khiếm nhã, khiêu khích, đầy bạo lực cũng góp phần đẩy trẻ em đến gần với bạo lực trường học hơn.
 
Trong khi đó, việc thực thi pháp luật về bảo vệ trẻ em của một bộ phận cán bộ có thẩm quyền chưa nghiêm, hành vi bạo lực trẻ em ở một số nơi bị bỏ qua hoặc chậm xử lý. Hầu hết các vụ bạo lực học đường được phát hiện là do phụ huynh học sinh phát giác hoặc do các nhà báo nhập vai điều tra. Rất ít trường học/cơ sở giáo dục tự giác thông báo cho các cơ quan chức năng và cấp có thẩm quyền về các vụ bạo lực trẻ em xảy ra trong trường mình, thậm chí các thầy cô còn tìm cách bao che cho nhau, giấu nhẹm, hoặc tự giàn xếp để xử lý vụ việc.

Cần giáo dục cho học sinh kiến thức và kỹ năng phòng chống bạo lực học đường. Ảnh minh họa
 
Cần làm gì để ngăn chặn bạo lực học đường?
 
Để phòng ngừa và ngăn chặn bạo lực học đường, chúng ta cần thay đổi nhận thức của chính cha mẹ, giáo viên và các em học sinh. Trẻ cần được sống trong một gia đình không có bạo lực về thân thể cũng như tinh thần. Để thay đổi nhận thức của mọi người, cần tăng cường giáo dục pháp luật về quyền trẻ em và trách nhiệm bảo vệ trẻ em của những người chăm sóc trẻ, tăng cường giáo dục đạo đức, bổn phận của trẻ em theo quy định của Luật Trẻ em. Cung cấp cho học sinh kiến thức và kỹ năng phòng chống bạo lực học đường, khuyến khích các em lên tiếng, cung cấp thông tin, tố giác các hành vi bạo lực học đường.
 
Các trường học cũng cần giáo dục kỹ năng sống, kỹ năng phòng chống bạo lực và xâm hại trẻ em thường xuyên hơn cho chính các giáo viên thông qua các buổi sinh hoạt, thảo luận, tọa đàm, tập huấn... Cần áp dụng phương pháp kỷ luật tích cực thay cho các biện pháp giáo dục trừng phạt.
 
Cần tăng cường công tác tư vấn tâm lý, công tác xã hội trong trường học bằng cách nhân rộng mô hình phòng tư vấn tâm lý/phòng công tác xã hội trong trường học; mở rộng mô hình kết nối giữa trường học với các cơ sở cung cấp dịch vụ bảo vệ trẻ em, các khoa và chuyên gia tâm lý của các trường đại học và các tổ chức phi chính phủ trên địa bàn nhằm phòng ngừa, phát hiện sớm, hỗ trợ, can thiệp, chuyển tuyến dịch vụ kịp thời các trường hợp có nguy cơ hoặc bị bạo lực, xâm hại tình dục trong trường học.
 
Các cơ sở giáo dục mầm non (đặc biệt là các cơ sở mầm non ngoài công lập, các  nhóm trẻ ở khu công nghiệp, khu đô thị mới) cần được quản lý và kiểm tra chặt chẽ hơn để đảm bảo an toàn cho trẻ em.
 

 


Thanh Huyền/GĐTE


 

 

To Top
Mọi hành động sử dụng nội dung đăng tải trên Trang điện tử http://www.giadinhvatreem.vn/ phải được sự đồng ý bằng văn bản của Tạp chí Gia đình và trẻ em.