Cảnh báo Module Load Warning
One or more of the modules on this page did not load. This may be temporary. Please refresh the page (click F5 in most browsers). If the problem persists, please let the Site Administrator know.

Tình như cổ tích của cặp vợ chồng khuyết tật

16:15:29 03/09/2017

Không có một đám cưới xa hoa với mâm cao cỗ đầy, mà chỉ có sự chúc phúc của hai bên gia đình nhưng anh Việt và chị Bộ luôn hạnh phúc bên nhau dưới căn nhà nhỏ. Kết quả mối tình đẹp tựa cổ tích của họ là một cô con gái kháu khỉnh, lanh lợi biết quan tâm, lo lắng cho mẹ cha.




Tuy thiệt thòi hơn mọi người về đôi chân nhưng anh chị hạnh phúc bởi con khỏe mạnh, lành lặn. Ảnh: T.Ân
 
Duyên phận
 
Vào một ngày cuối tháng 8/2017, dưới con đường đất đỏ chạy mãi trên triền đồi, chúng tôi ghé thăm căn nhà nhỏ nằm ẩn sâu trong ngõ của vợ chồng anh Vương Quốc Việt (SN 1989) và chị Hoàng Thị Bộ (SN 1986) ( trú tại xã Cư Bông, huyện Ea Kar, tỉnh Đắk Lắk). Căn nhà chỉ rộng chừng 30m2, với chi chít những vết chắp vá để lộ ra những khe hở mà mưa nắng có thể hắt vào bất cứ lúc nào. Người đàn ông nhỏ thó, cao chưa đến 1m bên cạnh người vợ ngồi trên xe lăn luôn nở nụ cười hạnh phúc nhìn con gái vui đùa, chạy nhảy. Suốt 3 năm trôi qua, gia đình anh Việt, chị Bộ luôn được hàng xóm ngưỡng mộ bởi mối tình như trong chuyện cổ tích của mình. Mặc dù cuộc sống gặp nhiều khó khăn, nhưng chưa bao giờ hàng xóm nghe thấy một tiếng cãi vã phát ra dưới căn nhà này. Hai vợ chồng luôn yêu thương, nương tựa vào nhau vượt qua mọi cam go trong cuộc sống.
 
Nhấp ngụm nước mát, qua kí ức của chị Bộ đã đưa chúng tôi về nhiều năm về trước. Là con út trong một gia đình nghèo có 11 anh chị em ở tỉnh Đắk Lắk, năm lên 6 tuổi chị Bộ lại phải chịu một cơn bạo bệnh. Mặc dù chạy chữa khắp nơi nhưng bệnh tình của chị vẫn không thuyên giảm mà ngày càng nặng hơn. Sau những cơn đau kéo dài, đôi chân của chị Bộ bị teo tóp lại và bị liệt hoàn toàn.
 
Từ ngày không còn được đi lại, chạy nhảy trên đôi chân của mình, chị Bộ chỉ biết lầm lũi quanh nhà. Cũng vì đôi chân tật nguyền, hoàn cảnh gia đình lại khó khăn nên chị cũng không được đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa. Ngay cả sinh hoạt cá nhân, chị Bộ phải nhờ đến bố mẹ và các anh chị trong gia đình trợ giúp. Đôi lúc nhìn các bạn được vui đùa, chị chỉ ước mình có đôi chân để thỏa sức khám phá thế giới xung quanh, nhưng sự thật đau lòng lại khiến chị phải òa khóc. Ngay cả một ước mơ, hoài bão cho riêng mình, chị cũng không dám nghĩ đến bởi sự tự ti về bản thân mình.
 
Tuy bị thiệt thòi về đôi chân, nhưng bù lại chị được ông Trời ban cho một giọng hát hay, một năng khiếu nghệ thuật. Khi đã lớn hơn, chị bắt đầu hòa mình vào thế giới bên ngoài. Những mặc cảm, tự ti trước đây dần được đẩy lùi. Thay vào đó, chị tham gia nhiều hơn vào các hoạt động xã hội, các hội thi văn nghệ của địa phương. Khi thôn, xã có những hoạt động giao lưu văn hóa – văn nghệ chị đều góp vui bằng những tiết mục đặc sắc. Đến năm 2013, chị chính thức tham gia vào đoàn khuyết tật tỉnh Đắk Lắk.
 
Như duyên số, qua những lần giao lưu với các đoàn khuyết tật của tỉnh khác, chị tình cờ gặp được anh Việt – đoàn khuyết tật tỉnh Gia Lai. Anh Việt cũng được sinh ra trong một gia đình nghèo với 5 người con ở tỉnh Gia Lai. Từ nhỏ, anh cũng thiệt thòi hơn so với anh chị trong gia đình khi bị khiếm khuyết đôi chân. Nhưng không mặc cảm với số phận, anh Việt đã cố gắng vươn lên trong cuộc sống để giúp đỡ gia đình của mình.
 
Ngay từ lần gặp đầu tiên, anh Việt đã bị cuốn hút bằng gương mặt ưa nhìn với ánh mắt biết nói và nụ cười làm say đắm lòng người của chị Bộ. Từ giây phút đó, anh đã biết chị là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Anh bắt đầu bắt chuyện với chị và xin số điện thoại để khi về có thể tiện liên lạc. Kết thúc những buổi giao lưu văn nghệ, anh chị lại trở về với cuộc sống hiện tại. Hai con người với hai gia đình, hai cuộc sống khác nhau nhưng lại có chung một hoàn cảnh. Chính vì vậy, sau những tin nhắn, những cuộc điện thoại họ bắt đầu hiểu nhau hơn. Dần dần những tin nhắn quan tâm ngày một nhiều lên. Những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống hai người đều sẻ chia với nhau. Tình cảm cứ thế lớn dần theo thời gian, khiến nhiều đêm hai người mất ngủ khi nhớ về nhau. Mỗi khi nỗi nhớ ấy cồn cào, da diết anh Việt lại bắt xe từ Gia Lai qua Đắk Lắk để thăm người thương. Những cuộc gặp mặt ngắn ngủi khiến hai người quyến luyến chẳng muốn rời. Nhưng vì cuộc sống mưu sinh, hai người tạm xa nhau và hứa với nhau sẽ cố gắng vươn lên để sau này cùng nhau vun đắp một ngôi nhà nhỏ, nơi có một gia đình hạnh phúc.
 
Hạnh phúc viên mãn cho mối tình cổ tích
 
Chị Bộ chăm sóc cho con trong những lúc chồng vắng nhà.
Chị Bộ chăm sóc cho con trong những lúc chồng vắng nhà.
 
Qua một năm quen biết và thấu hiểu nhau, anh Việt đã ngỏ lời cầu hôn với chị Bộ. Nhưng khi đó, chị Bộ sợ mình lại làm gánh nặng cho anh nên đã nhất quyết từ chối. Chị bắt đầu hạn chế nhắn tin, trốn tránh để anh có cơ hội đến bên người con gái khác. Nhưng sau rất nhiều cố gắng thuyết phục bằng sự chân thành, anh Việt đã nhận được cái gật đầu từ người con gái mình thầm yêu trộm nhớ. Tình yêu của anh chị may mắn đều được gia đình hai bên ủng hộ. Một đám cưới nhỏ, không có những mâm cao cỗ đầy nhưng nhận được sự chúc phúc của gia đình, bà con hàng xóm. Từ giây phút đó, hai con người ban đầu xa lạ đã trở thành của nhau.
 
Đến với nhau bằng đôi bàn tay trắng, nhận thức được nỗi khó khăn khi bắt đầu cuộc sống tự lập, nên anh Việt dành tình thương nhiều hơn cho vợ mình. Mọi việc nặng nhọc trong nhà anh đều giành hết về phần mình, sau đó anh cùng chiếc xe ba bánh, rong ruổi khắp các nẻo đường để bán chổi nuôi sống gia đình. Cuộc sống bình dị, giản đơn cứ trôi qua từng ngày như thế cho đến khi gia đình hai bên hay tin chị Bộ có thai, nhưng đan xen với niềm vui là vô vàn nỗi lo lắng.
 
Từ ngày mang thai, sinh hoạt thường ngày của chị Bộ gặp nhiều khó khăn hơn. Thai lớn dần, việc ngồi của chị Bộ cũng trở nên khó nhọc, nên mọi sinh hoạt lại nhờ vả vào bố mẹ. Sau thời gian 9 tháng 10 ngày mang nặng, chị Bộ cũng đến kì sinh nở. Khi người thân đưa chị vào phòng chờ sinh, ai nấy đều với vẻ mặt lo lắng chỉ biết cầu nguyện cho mẹ tròn con vuông và cháu bé sinh ra được khỏe mạnh, lành lặn.
 
Đến giây phút cháu bé cất tiếng khóc chào đời, mọi người như nín thở hướng ánh mắt về phía bác sĩ với chút hy vọng nhỏ nhoi rằng cháu bé sẽ ổn. Khi bác sĩ thông báo, cháu bé khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác thì cả gia đình như vỡ òa trong niềm hạnh phúc. “Khi hay tin con khỏe mạnh, không bị khuyết tật như hai vợ chồng tôi thì dường như mọi đau đớn lúc sinh con đều tan biến hết. Có lẽ đó là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Lúc đó, tôi chỉ biết ôm con vào lòng, âu yếm gương mặt bé nhỏ và nghĩ đến tương lai tốt đẹp dành cho con”, chị Bộ rưng rưng nước mắt nhớ lại.
 
Sinh con ra, đồng nghĩa với việc khó khăn lại chồng chất khó khăn, nhưng chưa bao giờ anh chị nặng lời với nhau. Hai người cùng động viên, an ủi nhau cố gắng vượt qua tất cả để cho con có một tương lai tốt đẹp nhất. Nhận biết được trọng trách to lớn của mình nên anh Việt ngoài đi bán chổi còn phụ giúp vợ chăm con. Mặc dù rong ruổi suốt từ sáng đến tối mịt, nhưng thu nhập của anh vẫn không đủ nuôi sống gia đình. Sau đó, anh đành nhờ mẹ vợ chăm sóc cho chị Bộ rồi một mình qua Đắk Nông để bán chổi. Những chuyến đi dài ngày của anh có những lần lên đến cả tháng khiến nỗi nhớ vợ, thương con đôi lúc khiến anh phải bật khóc. Nhưng nghĩ đến một tương lai tốt đẹp của con gái nên anh lại tự an ủi và động viên bản thân mình cố gắng.
 
Năm nay, con gái anh chị đã được 2 tuổi. Nhìn con lớn khôn, khỏe mạnh, anh chị chỉ biết thầm cảm ơn ông Trời đã ban cho anh chị một món quà vô giá. “Mặc dù nghèo, nhưng anh Việt giàu tình cảm lắm. Lúc nào anh cũng sợ tôi mệt, tôi khổ, tôi tủi thân nên mỗi lần đi làm xa về anh lại đưa mẹ con đi chơi. Tuy thiệt thòi hơn bạn bè về đôi chân, nhưng tôi lại thấy mình may mắn khi lấy được anh, một người luôn hy sinh vì gia đình”, chị Bộ tâm sự.
 
Nói về mơ ước của mình, chị Bộ đưa mắt nhìn về phía con rồi nói: “Tôi chỉ mong con khỏe mạnh, lớn lên từng ngày như thế này. Còn lại vợ chồng tôi có khổ như thế nào cũng được”.
 

Ông Võ Đăng Khoa, Chủ tịch UBND xã Cư Bông cho biết, gia đình anh Việt, chị Bộ thuộc diện khuyết tật nặng tại địa phương. Mặc dù vậy, nhưng ý chí vươn lên trong cuộc sống của anh chị vô cùng lớn mà ít người có được. Để giúp đỡ phần nào cuộc sống của gia đình, hàng tháng anh chị đều được hỗ trợ 405.000 đồng. Bên cạnh đó, gia đình cũng được hưởng chế độ nghèo, được hỗ trợ tiền điện, và chương trình hỗ trợ 102 (giống cây trồng vật nuôi). 


Theo Thiên Ân/Giadinhnet


To Top
Mọi hành động sử dụng nội dung đăng tải trên Trang điện tử http://www.giadinhvatreem.vn/ phải được sự đồng ý bằng văn bản của Tạp chí Gia đình và trẻ em.